Tấm vé máy bay không dùng đến
Tôi mua nó vào tháng ba năm hai nghìn không hai mươi, khi mọi thứ vẫn còn bình thường. Chuyến bay không bao giờ cất cánh. Nhưng tấm vé thì vẫn nằm trong ví tôi...
↳ Đọc tiếpMột cuốn sách gồm bốn mươi lăm đoản văn, về những điều rất nhỏ đã đủ để khiến ta muốn ở lại.
250 bản đầu tiên có chữ ký tác giả + bookmark thủ công làm bằng lá sen ép.
Có những ngày, chỉ cần một cuộc điện thoại từ người không ngờ tới.— trích đoản văn số 12 · "Những điều rất nhỏ"
Có những ngày, chỉ cần một quán phở biết mặt.
Có những ngày, đã đủ là ba từ duy nhất ta muốn nói với chính mình.
Không cần đăng ký, không cần để lại email. Đọc xong nếu thấy hợp, hãy quay lại đặt sách.
Tôi mua nó vào tháng ba năm hai nghìn không hai mươi, khi mọi thứ vẫn còn bình thường. Chuyến bay không bao giờ cất cánh. Nhưng tấm vé thì vẫn nằm trong ví tôi...
↳ Đọc tiếpMẹ tôi không hay nói chuyện điện thoại. Nhưng mỗi khi tôi ốm, bà bấm máy, và tiếng bà gần hơn cả khoảng cách 1,200km giữa Sài Gòn và Thanh Hóa...
↳ Đọc tiếpTôi đã từng nghĩ "đủ" nghĩa là một con số. Đủ tiền, đủ tuổi, đủ nhiều thứ để yên tâm. Nhưng sau ba lần tôi suýt mất tất cả, tôi hiểu...
↳ Đọc tiếpTừ năm 2022, Giang viết mỗi sáng thứ Bảy trên nhật ký cá nhân. Trong một cơn điều dưỡng dài sau ca phẫu thuật, cô gửi bản thảo đầu tiên cho Nhã Nam. Hai năm biên tập sau đó, và cuốn sách bạn đang đọc về là kết quả.
"Tôi không viết để dạy ai. Tôi viết để tự trả lời câu hỏi mình đã đủ chưa? Và phát hiện — đôi khi đủ không phải là đủ nhiều. Đôi khi đủ là đủ nhẹ." — Giang
"Đọc Đã Đủ như đi bộ một mình trong phố cổ Hà Nội vào buổi sáng sương còn đọng. Từng đoản văn là một cái nhìn, một cái thở, một cái chạm. Không cố gắng dạy, không cố gắng kể. Chỉ có."
"Giang viết bằng bàn tay chứ không phải bàn phím. Có những câu như tay chạm."
"Cuốn sách tôi sẽ tặng cho ai đang mệt. Có lẽ — cho chính mình."
"Một cuốn sách đọc chậm. Nhưng đọc chậm là cách đọc duy nhất đáng."
Mua qua Tiki, Fahasa, Waka · hoặc trực tiếp từ tác giả với 10% chiết khấu cho đơn từ 3 cuốn.